thiên hương
Từ "thiên hương" trong tiếng Việt có thể được hiểu theo hai nghĩa chính:
Khi dùng "thiên hương" để chỉ tài năng, bạn có thể kết hợp với các từ khác để làm rõ nghĩa hơn, ví dụ như "thiên hương nghệ thuật", "thiên hương trong văn chương".
- "Nhiều người cho rằng cô ấy có thiên hương nghệ thuật, bởi vì mỗi bức tranh của cô đều mang lại cảm xúc sâu sắc."
Biến thể gần gũi: "hương" (mùi thơm) và "thiên" (trời, thiên nhiên). Bạn có thể thấy "hương" đứng độc lập hoặc kết hợp với các từ khác như "hương thơm", "hương vị".
Từ đồng nghĩa: "tài năng", "xuất sắc", "lỗi lạc" cũng có thể dùng để chỉ một người có khả năng nổi bật.
- "Thiên tài": Từ này có nghĩa gần giống với "thiên hương" khi chỉ người có tài năng xuất sắc, nhưng "thiên tài" thường được sử dụng để chỉ một người có trí tuệ thông minh hơn người.
Ví dụ: - "Albert Einstein là một thiên tài trong lĩnh vực vật lý."
"Thiên hương" là một từ có ý nghĩa sâu sắc, không chỉ gợi nhớ đến những mùi hương thơm ngát từ thiên nhiên mà còn mang ý nghĩa ca ngợi tài năng của con người.
- hương trời, ám chỉ tài năng lỗi lạc